Vùng đất của gió


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Chào mừng Khách viếng thăm đến với Pet Shop
Kick vào đây để chọn mua cho mình con thú dễ xương nhất. Xem thông tin chi tiết ở đây
Chào mừng Khách viếng thăm đến với Shop Online
Kick vào đây để chọn mua những sản phẩm mình yêu thích.

Share | 
 

 mình chia tay a nhé....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
theloststar_94
♣Ma Vương♣
♣Ma Vương♣
avatar

Posts : 304
Huy chương :
Birthday : 03/10/1994
Join date : 07/05/2010
Age : 23
Đến từ : the heaven

Bài gửiTiêu đề: mình chia tay a nhé....   Sun Sep 12, 2010 11:01 am

Anh đến bên đời em nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua. Anh đến trong một buổi chiều thu ngập lá vàng rơi. Em vô tình gặp anh, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh cũng chỉ là ánh mắt tình cờ. Vậy mà sau đó, em mãi mãi bị hút vào đôi mắt lạnh lùng đến vô cảm ấy của anh….

Từ bao giờ ánh mắt em bị hút về một phía? Em không biết. Có thể ngay lần gặp đầu tiên ấy, hoặc cũng có thể là từ kiếp trước xa xưa hơn nữa. Tuy nhiên, từ bao giờ không quan trọng. Điều quan trọng là em đã tìm anh, đảo mắt khắp nơi trong dòng người mênh mông, chỉ để nhìn thấy hình bóng một người duy nhất. Và dù đông đến đâu, em vẫn nhìn thấy. Cũng chỉ có anh mà thôi….

“Em thích anh! Chúng ta quen nhau nhé!”

“Được”

Chẳng bao giờ anh nói nhiều với em. Đi bên nhau, anh chỉ im lặng và để mặc em tìm đề tài để nói. Anh cũng không bao giờ trả lời những câu hỏi của em, tất cả những câu hỏi liên quan đến anh. Anh không mỉm cười như những chàng trai khác khi từ chối trả lời, anh chỉ lặng im. 1 sự lặng im khiến em thấy sợ.

Em không biết gì về anh, để đến khi em để ý thấy em chỉ biết dòng tên và những con số khô khan ghi số điện thoại. Tại sao vậy anh? Dù em có hỏi, anh cũng không trả lời đâu, đúng không?

“Tại sao anh đồng ý quen em?”

Em tự nói sẽ không bao giờ hỏi anh điều gì nữa, nhưng đây là điều em thật sự muốn biết, không kềm lòng được mà bật ra câu hỏi. Anh im lặng, cái im lặng thật dài. Em cười…. Rất buồn… Không cười thì em phải làm gì đây, một khi em đã biết trước câu trả lời. Hỏi nữa, hỏi mãi, mọi thứ cũng chỉ trôi vào hư không thôi, anh nhỉ?

Anh còn nhớ không? Một lần, chúng ta xem phim, một bộ phim cảm động, đối với em. Khi cô gái biến mất khỏi cuộc đời chàng trai, em đã nghĩ hai người sẽ quên nhau, nhanh thôi. Nhưng không. Chàng trai đã đi tìm cô gái ấy, tìm cho đến khi tóc chàng đã lốm đốm sợi bạc. Thế rồi, trong biển người mênh mông ấy, chàng trai tìm thấy cô gái, khi cô vẫn dõi mắt tìm kiếm, chờ đợi người mình yêu. Hai người vẫn luôn tìm nhau, để rồi họ thấy nhau trong biết bao nhiêu người….

“Nếu đột nhiên em biến mất, anh có tìm em không?”

Em lo lắng, em sợ hãi. Một ngày sau, nếu anh biến mất khỏi cuộc đời em, em có thể tìm thấy anh như trước giờ em vẫn tìm thấy không? Em tin rằng mình sẽ tìm ra anh, bởi em vẫn dõi theo anh từng ngày, ánh mắt em vẫn đảo đi chỉ để nhìn thấy anh. Trong cái biển người vô tận ấy, dù có hàng tỉ, hàng tỉ người, em vẫn chỉ nhìn thấy anh mà thôi.

Nhưng em sợ rằng, anh vẫn mãi im lặng như thế. Anh sẽ không bao giờ đi tìm em đâu, phải không anh? Anh sẽ giữ vẻ mặt lạnh lùng của mình, giống như xưa nay anh vẫn làm thế. Anh sẽ quên em chứ?



Thế rồi, em biến mất thật. Là em biến mất, chứ không phải anh. Em theo gia đình đi Mĩ, vội đến nỗi không kịp báo cho anh. Em gọi điện cho anh, nhưng số máy không liên lạc được. Nhưng em vẫn hi vọng anh đi tìm em, như chàng trai kia đã đi tìm cô gái. Em không mong anh tìm em đến khi tóc ngả màu, chỉ mong anh vẫn nhớ đến em dù chỉ trong ngắn ngủi. Em vẫn mong, và em chờ đợi.

Bên đất nước Mĩ xa xôi, không có một tin tức gì về anh…



****



Em trở về khi mặt trời đã tắt nắng. Chiếc đu quay kẽo kẹt vang lên những tiếng kêu lạnh lùng thê thảm. Trời tối dần. Bóng tối như muốn bao vây em, nuốt chửng em khi mà em không phản kháng.

Em đã ngồi đây bao lâu rồi, anh nhỉ? Anh không biết đâu, phải không? Tại sao anh đồng ý quen em? Anh cũng không biết. Có lẽ vì không biết, nên anh vẫn mãi mãi im lặng. Và mãi mãi, anh không bao giờ trả lời câu hỏi của em.

Dù em có ngồi đây đến khi tóc chuyển màu, anh cũng không đi tìm em đâu. Em biết, nhưng sao chua chát quá. Nước mắt em rơi tự bao giờ. Em vẫn luôn mang theo khăn tay, bởi vì em biết, dù anh ở bên cạnh, anh cũng không lau nước mắt cho em…

Mình chia tay anh nhé! Em ngồi đây, để mặc gió lùa vào tóc. Giờ đây, anh và cô gái ấy đang làm gì nhỉ? Anh quen cô ấy, chỉ một ngày sau khi em biến mất, chỉ một ngày ngắn ngủi khi anh đang ngồi bên cốc cà phê ngắm đường phố. Anh đâu dõi mắt tìm em trong dòng người tấp nập của con đường quen thuộc ấy. Anh quên em, nhanh như khi anh đồng ý quen em….

Câu hỏi tại sao của em không thể đến tai anh, bởi vì em nói rất nhỏ khi anh đi lướt qua. Em cũng không định để anh nghe thấy, bởi anh cũng đâu trả lời em. Em cười…. Cười mà sao nước mắt vẫn rơi….

Em đung đưa chiếc đu quay. Em còn ngồi đây bao lâu nữa, và em đã ngồi ở đây bao lâu rồi? Em không biết. Gió vẫn thổi, nhưng gió không thể mang anh đến bên em…

Mình chia tay anh nhé! Có lẽ em chẳng cần phải nói ra điều đó đâu, anh nhỉ? Chúng ta đã bao giờ bắt đầu đâu mà có kết thúc. Nhưng em vẫn muốn nói, nói để tự huyễn hoặc mình là: Anh và em đã từng là của nhau.

Mình chia tay anh nhé! Em biết anh là một cơn gió, một cơn gió không bao giờ ngừng thổi. Nhưng em không phải là cỏ để lung lay đợi anh về. Em là em, thế thôi! Em đã muốn mình là cỏ, nhưng dường như, nước mắt em không đủ để đợi chờ anh trở về….

Vì thế, em đã không thể làm cỏ của anh. Em xin lỗi, anh có nhận không? Anh hãy đi tìm ngọn của của anh, anh nhé! Một ngọn cỏ có thể thay đổi anh, đủ lung lay để anh nhận ra sự tồn tại của mình. Cô gái sẽ làm anh cười, trả lời các câu hỏi của cô ấy. Tiếc rằng, cô gái ấy không phải là em….

Mình chia tay anh nhé! Xin hãy để em nói điều đó với anh, dù sau này, một ngày nào đó em sẽ hối hận vì mình đã nói câu này. Nhưng bây giờ, em muốn nói, dù cho em sẽ phải khóc rất nhiều. Em biết, nên em đã mang theo khăn tay, giống như em vẫn luôn mang theo khi còn ở bên anh. Em hi vọng rằng, đây sẽ là lần cuối cùng em sử dụng chiếc khăn tay này. Em sẽ đổi khăn, anh à! Em sẽ đổi để xoá đi những giọt nước mắt em đã khóc vì anh….

Ở bên nửa kia của quả địa cầu, vẫn còn một cô gái vẫn cầu chúc cho anh.

Mình chia tay nhé, anh….





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
♥→ThiênSứ←♥
♣Ma Vương II♣
♣Ma Vương II♣
avatar

Posts : 1557
Huy chương :
Birthday : 18/12/1994
Join date : 30/05/2010
Age : 23
Đến từ : I♥A1

Bài gửiTiêu đề: Re: mình chia tay a nhé....   Sun Sep 12, 2010 11:03 am

Ở bên nửa kia của quả địa cầu, vẫn còn một cô gái vẫn cầu chúc cho anh.
Mình chia tay nhé, anh….
Neutral Neutral Neutral Neutral Neutral
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
i don't cry
♣Ma Vương III♣
♣Ma Vương III♣
avatar

Posts : 2588
Huy chương :
Birthday : 05/03/1993
Join date : 11/02/2010
Age : 25
Đến từ : tổ 2-vjp-12a3. herher.----Thành viên ๑۩۞۩๑.Độc thân hội.๑۩۞۩๑.

Bài gửiTiêu đề: Re: mình chia tay a nhé....   Sun Sep 12, 2010 1:59 pm

No No chia tay.......




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: mình chia tay a nhé....   

Về Đầu Trang Go down
 

mình chia tay a nhé....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Vùng đất của gió :: Teen chat Teen chit :: Lời muốn nói-